Ngày 05.07.2014. Một ngày khác thường, nhận ra nhiều bài học
và những điều quan trọng trong cuộc sống. Những thứ tưởng như nhỏ bé lắm mà lại
rất quan trọng.
Ngày hôm ấy có một " lão anh" về chơi. Gọi là lão
vì lão hơn mình một tuổi. Chả hiểu từ bao giờ nhưng lâu lắm rồi hai anh em chơi
với nhau. Đó là cái thời nhà nước cúp điện ngày hè( 2 tháng lận), anh em vác
cần câu từ đầu xóm đến cuối xóm, lần khắp mương máng ao hồ mà câu cá. Cái con
rô don, rán lên giòn tan, nhai cả xương lẫn đầu, chấm với mắm ớt tỏi thì xê gờ
phê lắm.
Hai anh e nói chuyện rất hợp, nói thật là " nói xấu và
kích đểu" nhau rất hợp. Bạn bè thân nhau nó hay vậy, không mặn mùi gì cả,
không thân thiết gì cả mà lại " đểu"- đểu theo một cái cách đáng yêu-
và yêu theo một kiểu quái dị. Có lẽ đó là bạn thật! Chí ít là bạn mình.
Hồi trước " Lão" đi Hải Dương chơi có mua hai con
gà Đông Tảo, từ cái hồi nó còn bé tí mà đã đắt xèo: " 500k một con đực,
200k một con mái". Nuôi đến giờ được một năm đến ngày giết thịt, không ngờ
mình có phần. Hai anh e không biết chọc tiết gà, nhờ bác trai chọc hộ, còn lại
thì hai anh e vặt lông, mổ bụng. Mình khôn hơn vặt tí lông và mổ bụng, để phần
lão bộ lòng già. Làm e là vậy đấy. Nếu có lúc nào thật hạnh phúc, thì chính là
lúc đó, lúc cùng nhau làm một cái gì đó, và rồi nói chuyện, chém gió( không
phải lúc ăn đâu nhé, lúc ấy chỉ biết đến gà, nhớ gì nhau đâu).
Nhắc đến đó lại nhớ lúc sáng, hai anh em ra đồng chở phân
đạm cho bác gái bón lúa. Híc bao phân đạm có 25 kg thôi, mà hai thằng bê được
mấy mét đã mệt. Mình nhìn lão cười kết luận:" thanh niên hoi". Ha ha.
Nghĩ lại đến giờ, đời mình có 3 người bạn thân được như vậy.
Toàn mấy thằng " ngu ngu chơi với nhau". Gọi là: " Ngu ngu"
vì tốt quá, khờ khạo và trung thực, trung thực đến cái mức mà tên bố mẹ nhau cứ
xoành xoạch ra ở mồm. vậy đấy!
Ngoài cái lão trên còn có một thằng tên Hoàn Thúy và một lão
nữa là Thân Văn Trung.
Thằng Hoàn Thúy là bạn thời đại học, theo đúng nghĩa là hai
thằng " ngu ngu" chơi với nhau, vì đúng là chỉ hai thằng " ngu
ngu" thế mới suốt ngày gọi nhau đi học, chờ nhau ở A1, đi học thì rủ nhau
đi muộn, hết tiền thì hỏi vay( xin lỗi mày vì chả mấy khi tao còn tiền cho mày
vay). Lúc nào gần thi thì tao lại ra nhà mày hỏi bài, chép bài. Ra trường rồi,
chẳng biết mày bơ vơ ở đâu! Tao vẫn ở Hà Nội và theo đuổi những gì tao đam mê.
Nhiều lúc rất nhớ mày, khổ nỗi sym của tao cắm Dcom, ngại rút ra nên không gọi
cho mày được!
Mong là nhớ nhau, đừng bao giờ quên nhé!
Còn một lão nữa là Thân Văn Trung sn 89. Học cùng với mình
được một hay hai năm đại học, rồi lão bỏ học. Vậy đấy, bạn với chả bè! bỏ học!
Mình từ bao giờ chơi với dân :" Cá biệt". Tại bé đến năm hai đại học
mình thuộc diện " Ngoan và giỏi" mà. Ngày xưa lão thi bệnh viện quân y 108 đậu 29.5 điểm, mà cái năm 2007 đề
cũng ngon ngon. Rồi lão chán học, bảo là đời bon chen nên không thích. Lão thi
lại học viện y học cổ truyền, rồi lại bỏ y học cổ truyền, cuối cùng 2010 gặp
mình ở Kỹ thuật y học, giờ lão bỏ học, về quê cho đỡ bon chen, cũng chả biết
làm gì nữa nhưng mình không liên lạc được. Mình quý lão vì lão thật, lão thuộc
diện siêu trung thực, có gì là tâm sự với nhau được hết. Từ cái chuyện tán gái,
yêu em nào, bị em nào bỏ, tình giờ đến đâu, rồi chuyện chán học, chuyện hồi bé
lão thế nào? Lão cũng ngàu phết đấy! Vì danh dự mã lão dám hai lần cầm dao bầu
dọa mấy thằng du côn ở quán net sợ vãi tè đấy. Động đến mấy người hiền lành là
như vậy đấy! họ hiền lúc hiền chớ lúc cần bảo vệ danh dự, bảo vệ gia đình họ là
con người khác. Lão tốt lắm tốt đến độ mình thấy lão " ngu ngu". Mình
nhớ có lần lão kể: " có lần lão với người bạn đi ăn, túi lão cũng gần hết
tiền, lão vẫn trả tiền cho bạn. Thậm chí những trường hợp lão phải nhịn đói mấy
ngày lão vẫn không bao giờ để anh e phải trả". Đôi lúc nhớ lão, cầm cái
điện thoại lên mà toàn thuê bao. Mà lạ thật cái số thuê bao ấy thi thoảng vẫn
gọi được, ngày tết hay một ngày đẹp trời nào đó lão lại cắm sym vào và mình gọi
cho lão được. Vậy nên chưa có xóa số lão.
Bạn thân là hai từ dễ gọi nhưng chỉ khi nhìn vào lòng nhau
mới thấu hết. Thân nhau là thế, đi ăn tranh nhau trả tiền, có chuyện buồn thì
rủ nhau đi uống bia. Tình bạn đến vạn vàng cũng không ai đánh đổi cả.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét